Say…



Lạnh, lạnh quá…

Sao mùa hè mà em vẫn lạnh?

Sao mưa vẫn rơi?

Sao nước mắt em chảy mãi không ngừng?

Lòng em vỡ nát cả rồi…

Đêm nay anh không về…

Điều em cần, em mong, anh chẳng thể đem lại cho em… Điều đó đơn giản thế mà…

Em không nói, anh không hiểu…

Em vẫn chờ đợi…

Em vẫn hy vọng…

Đến một lúc nào đó…

Và cuối cùng…

Anh đã bỏ em mà đi rồi…

Ai bảo kết hôn là hạnh phúc, lâu bền?

Anh vẫn rời xa em đó thôi…

Nước mắt này vì anh mà khóc đến bao giờ?

Lòng em vì anh mà đau đến bao giờ?

Em vì anh mà tự hành hạ mình đến bao giờ?

Uống say liệu có thể công phá thành sầu? Hay chỉ khoét sâu thêm nỗi đau đớn trong lòng em?

Ai có thể hiểu rằng em cô đơn, yếu đuối và cần một vòng tay?

Ai có thể hiểu rằng em cần anh ở bên em thế nào?

Ai có thể hiểu rằng em mạnh mẽ, lạnh lùng chỉ là giả vờ?

Người em cần là anh. Và khi anh đi mất, em trống rỗng vô hồn.

Em những mong anh sẽ thật dịu dàng với em, để em được dựa vào anh ấm áp. Nhưng…

Có lẽ em giả vờ quá đạt nên mất anh…

Đêm nay, em uống bao nhiêu mới say?

Chắc anh không cần rượu cũng ngủ được. Bên cạnh anh là một người ngọt ngào, yếu mềm, cần dựa vào anh.

Chiều nay, khi em gặp anh, trong mắt anh là hài lòng, thỏa mãn…

Em chẳng thể mang lại cho anh điều đó…

Nên mất anh…

Ai có thể hiểu cho lòng em, em yêu anh đến nhường nào?

Ai có thể hiểu cho lòng em, muốn dựa vào anh?

“Em quá cứng rắn, quá lạnh lùng, đã đủ lông đủ cánh rồi. Nên chắc em chẳng cần anh nữa. Đã đến lúc anh rời xa em rồi phải không?” Lời anh nói như nhát dao cứa vào lòng em…

Sắc bén…

Vết thương lòng càng sâu, càng sâu…

Em muốn van xin anh, đừng rời xa em…

Để làm gì? Anh đã không còn muốn ở bên cạnh em nữa rồi…

Nên em phải để anh đi…

Nước mắt cứ rơi, rơi mãi…

Lòng đau quặn thắt…

Rượu này uống hết, lòng em có hết đau không?

Khi yêu, chỉ có một lý do, là bởi vì yêu…

Nhưng chia tay, có muôn vàn lý do…

Như anh cũng là một lý do…

Sao đau đớn thế này?

Anh đã không còn yêu em nữa rồi, việc gì phải đau?

Cô ấy đẹp, duyên dáng, ngoan hiền…

Em lạnh lùng, thích làm mọi thứ theo ý mình…

Cô ấy yếu mềm…

Có bao giờ anh cố phá vỡ vỏ bọc bên ngoài của em, để thấy rằng em cũng yếu mềm…

Có bao giờ anh biết em cũng biết khóc, cũng biết đau…

Em phải khóc bao nhiêu để thấy anh lại về bên em…

Em phải uống bao nhiêu để khi thức dậy em lại thấy anh bên em…

Tất cả cứ như cơn ác mộng mà em muốn quên…

Rượu này, uống cạn, có khiến em quên đi anh không?

Trong cuộc đời này, em lại phải bước đi một mình…

Em sợ…

Em cô đơn…

Em cần người sẻ chia…

Nhưng em vẫn phải tự mình bước tiếp…

Tất cả đã quá muộn màng để bắt đầu lại…

Vòng tay anh…

Đã là của người khác…

Nụ cười tươi tắn của cô dâu bên cạnh anh trong ngày cưới…

Đành phải nhường cho người khác…

Nhưng thật sâu trong lòng em…

Không ngăn được tiếng nói: Đừng bỏ em, đừng bỏ em…

Một ly, lại một ly nữa…

Chất lỏng đắng ngắt này chảy xuống cổ họng em…

Đốt cháy lòng em…

Nhưng vẫn phải uống…

Không thể không uống…

Lúc này, lòng em cũng đắng không khác gì…

Em mệt mỏi…

Mệt mỏi vì cứ phải lạnh lùng trước mặt anh…

Mà lòng em, trái tim em vỡ tan cả rồi…

Đừng bỏ rơi em…

Đừng bỏ rơi em…

Em cần anh…

Thật sự rất cần anh…

Nước mắt em cứ chảy…

Lòng em cứ đau…

Anh thì đã chẳng cần quan tâm nữa…

Nhưng mà…

Đừng đi…

Đừng đi…

Để lại bình luận

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: